Thuật ngữ "từ nguyên dân gian" dùng để chỉ sự thay đổi trong hình thức của một từ, xuất phát từ những giả định sai lầm phổ biến trong một cộng đồng về nguồn gốc của nó. Trước khi ngành ngôn ngữ học so sánh phát triển và các quy luật về biến đổi âm thanh được mô tả, việc xác định nguồn gốc của một từ chủ yếu dựa trên suy đoán. Những suy đoán đó lại ảnh hưởng ngược trở lại sự phát triển của từ và trở thành một phần của từ nguyên mới. Khi tin rằng một từ có một nguồn gốc nhất định, mọi người bắt đầu phát âm, viết, hoặc sử dụng từ đó theo cách phù hợp với nguồn gốc mà họ hình dung. Ví dụ:
  1. Nhiều từ mượn gốc tiếng Pháp ngày nay bị nhầm lẫn là mượn từ tiếng Anh, như ven (veine) bị nhầm là mượn từ vein, ban công (balcon) bị nhầm là mượn từ balcony, v.v… do hiện nay tiếng Anh là ngoại ngữ phổ biến hơn tiếng Pháp;
  2. Xán lạn (rực rỡ, tươi sáng) thường được viết sai thành sáng lạng vì trong tiếng Việt không có từ nào khác có thành phần là các âm xánlạn, trong khi sáng lại có nét nghĩa tương tự;
  3. Bến Tre vốn có nghĩa là bến có nhiều cá, dịch theo tên Khmer là ស្រុកត្រី(Srok Trey), nhưng nghĩa gốc của tên gọi này được đa số hiểu nhầm thành bến có nhiều cây tre nên trước năm 1975 từng được gọi là Trúc Giang;
  4. cứu cánh có nghĩa gốc là kết quả cuối cùng, mục đích cuối cùng, nhưng do đồng âm với cứu nên đã được hiểu sai thành điều cứu vãn một tình huống xấu.