1. (Proto-Vietic) /*mɛːŋʔ/ [cg1]Bản mẫu:Ants bộ phận trên mặt người hay đầu động vật, dùng để ăn, nói, kêu, v.v.; (nghĩa chuyển) phần mở ra của một vật
    miệng nam mô, bụng một bồ dao găm
    miệng hang
Cười che miệng

Chú thích

Từ cùng gốc

  1. ^