1. (Hán trung cổ) (sự) /d͡ʒɨH/ ("phục vụ, hầu hạ") tỏ lòng tôn kính với thần thánh, tổ tiên, người đã mất bằng lễ nghi, cúng bái
    thờ phụng: phụng sự
    ban thờ
    thờ cúng
    thờ thiêng, kiêng lành