Bước tới nội dung

Muỗng

Từ Từ nguyên Tiếng Việt
  1. (Proto-Tai) /*ɓuaŋ/[?][?] [cg1] (Nam Bộ) dụng cụ có một cái cán nối liền với một phần trũng, dùng để múc thức ăn
    muỗng canh
    xúc muỗng cơm
    húp vài muỗng
Tập tin:SpoonCollection.jpg
Bộ muỗng ăn

Từ cùng gốc

  1. ^
      • (Lào) ບ່ວງ(/būang/)
      • (Isan) บ่วง(/buang/)
      • (Tai Dam) ꪚ꪿ꪺꪉ(buang)