Chuông
Giao diện
- (Hán trung cổ)
鐘 /t͡ɕɨoŋ/ → (Việt trung đại - 1651) chuâng nhạc cụ bằng kim loại, lòng rỗng, phát ra tiếng kêu khi rung hoặc đánh; (nghĩa chuyển) vật phát ra tiếng kêu được gắn lên đồ vật khác- chuông đồng
- chuông chùa
- rung chuông
- bấm chuông
- chuông báo thức
- chuông xe đạp
