Bước tới nội dung

Quằn

Từ Từ nguyên Tiếng Việt
Phiên bản vào lúc 23:13, ngày 25 tháng 4 năm 2025 của Admin (thảo luận | đóng góp) (Nhập CSV)
(khác) ← Phiên bản cũ | Phiên bản mới nhất (khác) | Phiên bản mới → (khác)
  1. (Hán trung cổ) (loan) /ʔˠuan/ ("cong, cúi, uốn lượn")[?][?] [cg1] bị cong do va đập; (nghĩa chuyển) đau đớn, mệt mỏi đến cong người lại
    mũi dao quằn
    quằn đòn gánh
    cái đinh quằn
    quằn quèo
    làm quằn lưng không đủ ăn
    đánh quằn mông
    con giun xéo lắm cũng quằn
    quằn quại
    quằn quặn

Từ cùng gốc

  1. ^
      • oằn
      • quăn
      • quắn
      • quặn